Phụ nữ đẹp

Đàn ông à, Phụ nữ không phải là cái giẻ lau

Có nhiều người nói tôi bất công, khi quá cố gắng tán dương những đức tính “bình thường” của phụ nữ, của con gái, mà lại mỉa mai những người khác phải với mình.

Thưa các anh các chị, những người đã chăm chỉ viết email khơi dậy sự hứng thú với đề tài chẳng mấy vui này trong tôi rằng, tôi, có thể nói, đứng về phía đàn ông nhiều hơn là phụ nữ.

Tôi đã luôn bênh vực những sai lầm “chết người” của họ trong suốt một thời gian dài và ngay cả bây giờ vẫn vậy.

Phụ nữ đẹp

Phụ nữ đẹp

Tôi là một người có thể nói có đôi chút nhận thức sai lệch về đàn ông chân chính ( mãi sau này, tôi mới phát hiện ra điều này là lệch lạc ). Ngay từ khi chưa biết yêu và không bị bất cứ điều gì tác động, tôi đã luôn tự nảy sinh suy nghĩ rằng, đã là đàn ông phải trăng hoa, phải ong bướm và có nhiều ham muốn hơn phụ nữ.

Tôi không phải là loại ưa trình bày, và những thứ mà tôi sắp nói sau đây ắt hẳn không vừa lòng nhiều quý cô nghiêm túc. Song, thành thực mà nói, tôi hoàn toàn “hả hê và thích thú” khi nhìn thấy những thằng bạn sở khanh của mình làm cho con gái đau khổ.

Tai sao chồng thích hôn chỗ kín và con trai thích sờ ngực con gái?
Đàn bà chỉ cần làm điều này khi yêu chồng cả đời say đắm chẳng bao giờ “thèm của lạ”

Sau đó nhăn nhở trên sự đau khổ đó mà chê bai rằng đám con gái đó thực ngu ngốc. Tôi thường xuyên vỉa hè lề đường với đám bạn và xúi bẩy chúng “đá” người yêu. Chuyện tình cảm trong mắt tôi luôn là những sự trải nghiệm và tôi nghĩ chúng ta đều cần phải trải nghiệm.

Người ta có thể nói tôi ác và vô tâm. Nhưng tôi hoàn toàn không có một chút xót thương nào dành cho những cô gái thất tình, khi họ than thở với tôi những câu chuyện của họ, tôi thường có 1 trong 3 phản ứng sau: 1 là im lặng, 2 là nói rằng họ hãy tự xem lại bản thân mình, 3 là tôi thấy rằng họ đáng bị như thế để lần sau có thể có những cách vá lành tim mình một cách tử tế hơn.

Đa phần họ đều rất tức giận và nói tôi vô cảm khi tôi có phản ứng số 2 hoặc số 3. Bởi vì họ nghĩ tôi chẳng hiểu nỗi đau mà họ trải qua, tôi cóc biết cái chó gì cả, tôi chỉ biết bản thân mình thôi.

Tôi không thanh minh cho điều đó. Nhưng hôm nay tôi có thể nói rõ ràng rằng, những câu chuyện tổn thương nơi đáy tim chôn sâu trong đáy lòng đó, tôi đã trải qua trong một tỉ thứ dày vò và đau đớn tưởng như không kịp thở.

Và thậm chí, ngay cả khi tôi có nghĩ nỗi đau đớn vô bờ bến đó là tận cùng giới hạn, thì tôi vẫn biết rằng còn có những người đau đớn gấp vạn lần tôi. Tôi đã chứng kiến rất nhiều cuộc đời, phải khổ đau trong muôn ngàn lối, tôi hiểu rõ thế nào là khóc vì tức tối, hiếu thắng và thế nào là khóc vì đau đớn xót xa lòng.

Vậy như tôi vẫn bênh vực đàn ông, bởi vì đàn ông là thứ mà tôi yêu, là vật mà tôi muốn sở hữu, là điều mà tôi khát khao và là cái mà tôi luôn muốn có bên cạnh. Cuối cùng, đàn ông là người duy nhất có thể che chở cho trái tim phụ nữ được yên lành.

Tôi tin là như thế!

Nhưng, thưa những người đang hả hê ngoài kia với những lời thắc mắc vô bờ bến, tôi, dù có bênh vực như thế nào đi chắc nữa, thì đám đàn ông cũng không thể nào chối bỏ những trách nhiệm của họ, vì thói thiếu đứng đắn, vô tâm, không tinh tế và vô vàn những thứ hắt nước đổ đi khác nữa.

Tôi tin chắc rằng không mấy người đàn ông khi yêu mà biết chăm lo nhiều cho người con gái của mình. Một phần trong số họ nghĩ chăm lo chỉ là nhiệm vụ dành riêng cho phái nữ. Một phần khác trong số họ thì hoàn toàn không có định nghĩa về từ “chăm lo”.

Tôn trọng lẫn nhau không hẳn là gốc rễ của tình yêu

Tôn trọng lẫn nhau không hẳn là gốc rễ của tình yêu

Có mấy phần trăm những người con gái đang đọc những dòng tôi viết đây, được người yêu lo lắng, quan tâm và chăm sóc chu đáo khi bị ốm. Hay có chăng chỉ là những tin nhắn, những cú phone hay lời hỏi thăm xã giao hời hợt?

Có bao nhiêu người đàn ông biết lo cho người yêu no hay đói, nghĩ cho người yêu buồn hay tủi, hay chỉ bo bo lo cho mình no trước? Hay chỉ thun thút đút vào mồm? Còn phụ nữ thì cứ rơm rớm khi lo lắng quá đỗi và sợ người yêu mình khổ

Có bao nhiêu người đàn ông có thể bỏ ngang cuộc vui để về với người yêu mình khi cô ấy bỗng dưng cảm thấy cần bạn chẳng vì lý do đặc biệt nào cả? Và ngay cả có về, trong đầu bạn vẫn chửi thề rằng cô ấy dở hơi?

Có bao nhiêu đàn ông coi trọng sự nghiệp, bạn bè hơn người yêu và vợ?

Có bao nhiêu người đàn ông xem mình là bá chủ trong cái thế giới họ xem người yêu là nữ tù?

Và, có bao nhiêu người phụ nữ, con gái ở đây đã phải rơi lệ vì những người đàn ông như thế, những lần bị bỏ mặc với nỗi đau chẳng thể bày tỏ cùng ai, những lần nói chuyện với bạn trai nhưng bị anh ta chả quan tâm và tỏ ra không chú ý?

Hãy mạnh mẽ lên cô gái

Hãy mạnh mẽ lên cô gái

Một người đàn ông khi yêu còn tệ hơn một người bạn, và tệ hơn gấp vạn người tình.
Đó là câu trả lời cho câu hỏi của hàng trăm người đàn ông đã hỏi tôi: Vì sao phụ nữ ngoại tình.

Vì họ thiếu đi sự quan tâm tối thiểu, vì đàn ông các anh khi yêu thiếu đi sự tinh tế cần thiết. Chỉ chăm chỉ nhận mà ít khi đem cho ( ít nhất về mặt tình cảm là như vậy )

Còn người tình, người tình của phụ nữ thì cũng chỉ là đàn ông thôi. Nhưng vì là người tình nên sự tinh tế nó sẽ cao hơn một bậc và nhiều hơn một chút.

Đàn ông ngoại tình đa phần vì thích cảm giác lén lút, thích cái mới.

Còn phụ nữ ngoại tình đa phần vì người đàn ông của mình không có đủ yêu thương ( hay ít ra là họ thấy vậy ), không có đủ tinh tế nhưng lại thừa thãi vô tâm. Họ ngoại tình bởi vì họ cho đi mãi, nhẫn nhịn mãi, hy sinh mãi, mà chẳng được ghi nhận. Tất cả những gì họ cố gắng hết sức để làm được, đều bị người đàn ông xem là bình thường, là hiển nhiên. Trong khi chưa bao giờ, những người đàn ông có thể làm được dù chỉ 1/10 cái sự “bình thường” và ”hiển nhiên” như thế!

Đàn ông là một sinh vật. Sinh vật này có quá nhiều đặc tinh rất tệ, mà phụ nữ qua nhiều thế hệ đã phải hứng chịu tất cả, để rồi những điều “tệ” không biết từ bao giờ, theo thời gian đã bị thoái hóa thành “điều bình thường”, “điều hiển nhiên”.

Đàn ông hay lấp liếm bằng quà tặng, những thứ rẻ tiền ( nếu nghèo ), và những thứ đắt đỏ ( nếu giàu ). Đa phần phụ nữ thích được tặng quà và “bị” an ủi khi tặng quà và dụ dỗ bởi vật chất. Điều đó cũng dễ hiểu thôi, đến đàn ông cũng thích như thế huống chi là phụ nữ – cái thứ sinh vật dễ hài lòng.

Phụ nữ không phải rẻ lau-Ảnh minh họa

Phụ nữ không phải rẻ lau-Ảnh minh họa

Đừng bao giờ hỏi lại tôi rằng, vì sao người phụ nữ của bạn còn yêu bạn nhưng vẫn đi lang thang với thằng khác. Bởi vì bạn hiểu rõ hơn tôi mà, người đàn ông. Khi cô ấy chổng mông lên chờ đợi bạn thì bạn còn đang mải miết với đám bạn bè bạn ngoài kia. Khi cô ấy cần bạn an ủi, vỗ về, thì bạn còn đang chăm chú chơi điện tử, đá bóng, chơi bóng rổ hoặc làm điều gì tương tự thế. Và khi cô ấy trở nên đơn lẻ với những cố gắng yêu bạn bằng cả trái tim, thì thậm chí bạn còn đang hú hí với niềm vui riêng của mình.

Đàn ông các anh, không có khái niệm “từ bỏ” bất cứ một thứ gì vì phụ nữ. Hay nói đúng hơn, các anh luôn cho rằng mình đã “từ bỏ” rất nhiều thứ rồi đó chứ. Thực sự không phải vậy, đàn ông ạ, vì một lẽ là các anh có quá nhiều thứ để phải đắn đo và cho rằng có nên từ bỏ hay không, nên những thứ đó các anh chưa một ngày nào bỏ được. Các anh cứ tự hào và tự sướng để tự nghĩ về sự quảng đại của mình đó thôi.

Trên thực tế, khi yêu, người phụ nữ chỉ có duy nhất 1 điều không thể từ bỏ, đó là: Người đàn ông của mình. Và cũng chỉ duy nhất một điều quý – giá – nhất mà họ sẵn sàng từ bỏ vì người đàn ông đó: bản thân họ.

Bởi vì phụ nữ không có gì cả, chỉ có bản thân là quý giá nhất mà họ lại đặt đàn ông lên trên mất rồi.

Khi mất đi người đàn ông mà mình yêu, phụ nữ chúng tôi tự vấn lương tâm và tự trách bản thân rất nhiều. Còn khi phụ nữ đi ngoại tình, thì ngoài tâm lý nghĩ người yêu mình như một con đĩ, các anh còn nghĩ được gì nhiều hơn?

Có bao giờ tự hỏi, cô ấy thực sự cần một người đàn ông khác, hay đơn giản chỉ cần anh đáp lại tình cảm của mình?

Đàn ông ạ, các anh luôn nghĩ là các anh yêu phụ nữ, rằng họ hạnh phúc với vô vàn thứ được các anh đem “cho” ( tôi xin nhấn mạnh là “đem cho” chứ không phải đem “tặng” ) nhưng các anh đã bao giờ hiểu họ thực sự chưa?

Các anh có đợi chờ kiên nhẫn được như họ, có nhẫn nhịn và nhẫn nhục được như họ không?

Không, hầu hết các anh điều không thể làm được những điều đó. Các anh thật kém, nhưng thay vì nghĩ mình kém, các anh lại nghĩ rằng, những điều nêu trên thì đàn ông không nên như thế, còn phụ nữ thì phải bắt buộc có rồi.

Nếu sự mập mờ đó chỉ vì mục đích “bắt cá nhiều tay”, thích anh chàng này nhưng vẫn muốn những anh chàng khác tán tỉnh, chiều chuộng.

Tâm sự chị em

Ở khía cạnh của bài này, tôi không hề có ý định so sánh đàn ông với phụ nữ, vì có so sánh cũng bằng thừa, các anh sẽ lại gân cổ lên khi thấy mình oan ức quá. Tôi chỉ nói cái mà các anh đang hỏi tôi thôi.

Xin lỗi, đừng hỏi tôi thêm nhiều nữa, các anh xứng đáng bị cắm sừng lắm. Xứng đáng bị người yêu cắm sừng và tự mỉa mai lẫn nhau ( thằng bị cắm sừng thì xấu hổ, nhục nhã, còn thằng đi cắm sừng người ta thì hả hê – nói tóm lại các anh toàn tự cười cái giống của chính mình thôi. )

Các anh nói lời nói của tôi là không có cơ sở thì tôi sẽ đưa ra những con số chính xác hơn, 70% phụ nữ nghĩ rằng bị chồng đánh là chuyện bình thường. 100% số đàn ông nghĩ rằng bị vợ đánh lại là không thể chấp nhận được.

Phụ nữ không phải là cái giẻ lau, họ yêu các anh hết lòng hết dạ, không phải để các anh dùng chân đá tay đấm vào trái tim đang nằm co quoắp và rúm ró của họ đâu.

Thực lòng, để nói thì tôi sẽ nói rất dài mất. Thậm chí tôi có thể đưa ra hàng trăm ngàn ví dụ giống nhau ở những người khác nhau mà tôi đã từng gặp, để chứng minh rằng những gì tôi nói chẳng sai. Nhưng chốt lại là, phụ nữ ngoại tình vì họ không phải cái giẻ lau, họ cũng biết đau, tủi thân, giận hờn, cô đơn và buồn tủi.

Chẳng thể đòi hỏi ở các anh quá nhiều khi bản chất các anh sinh ra đã là những sinh vật như thế. Tôi chỉ nói thay những người bị các anh xem thường thôi, đa phần, họ đã đều từng rất cố gắng vì các anh.

Và điều cuối cùng tôi muốn nói đó là: các anh không cần thiết phải lo lắng về những kêu gọi nữ quyền, bởi vì cho dù ngàn lần có kêu gọi phụ nữ toàn thế giới đứng lên… thì họ cũng sẽ rất nhanh… ngồi xuống. Bởi vì, họ còn yêu và còn cần các anh nhiều lắm!

Bị người yêu bỏ khi mang thai, cô gái nuốt nước mắt làm mẹ đơn thân, nuôi con tàn tật

Mang thai được 5 tháng thì chân tướng người yêu lộ rõ là gã sở khanh, bỏ đi biệt tích. Như nuốt nước mắt, vác bụng bầu về nhà bố mẹ đẻ chờ ngày sinh nở. Đau đớn thay, cậu con trai sinh ra lại tàn tật vì căn bệnh quái ác.

Yêu nhầm sở khanh

Lê Thị Như (24 tuổi, ngụ xã Lam Sơn, huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An) dáng người gầy gò, da xanh xao ôm cậu con trai ngồi bệt trước thềm nhà.

Cháu Lê Minh Chiến (3 tuổi, con trai Như) nằm lả trên tay mẹ. Dù phát triển bình thường về chiều cao, cân nặng nhưng Chiến không biết nói, không tự ngồi, đứng được, ăn rồi chỉ nằm một chỗ.

Người yêu bỏ đi, Như một mình nuôi con tàn tật

Hoàn cảnh gia đình khó khăn nên học hết lớp 9, Như nghỉ học, vào miền Nam làm thuê kiếm sống. Trong quảng thời gian này, Như quen rồi đem lòng yêu một thanh niên quê ở Đồng Nai.

Vốn sớm phải xa gia đình, một mình bơ vơ nơi đất khách nên khi yêu, cứ nghĩ hai người trước sau gì cũng sẽ đi đến bến bờ hạnh phúc nên Như đã hiến dâng đời con gái của mình.

Người yêu bỏ đi, Như một mình nuôi con tàn tật

Người yêu bỏ đi, Như một mình nuôi con tàn tật

“Sau hai năm yêu nhau em phát hiện mình mang thai. Người yêu em cũng tỏ ra rất vui vẻ. Em cứ nghĩ đám cưới sẽ đến trong nay mai. Nào ngờ, khi cái thai được 5 tháng, anh ta bỏ đi biệt tích, không một lời từ biệt. Đã nhiều lần em muốn tìm kiếm để níu kéo tình cảm nhưng trời đất bao la, em bụng mang dạ chửa biết đâu mà tìm. Đắng cay, tủi nhục, em đành chấp nhận, vác bụng bầu về nương nhờ bố mẹ đẻ chờ ngày sinh nở”, Như chia sẻ.

Chưa kịp vui mừng vì con gái trở về thì bố mẹ chị Như đã chết lặng khi nhìn con với cái bụng to quá cỡ. Sau khi nghe con gái nức nở bày tỏ sự tình, dù xót xa, xấu hổ với láng giềng vì có con là gái chửa hoang nhưng thương con, họ nuốt nước mắt chấp nhận số phận, cưu mang, chăm sóc con cháu.

Năm 2014, bé Chiến chào đời mang họ mẹ. Người yêu phụ bạc, niềm hi vọng cuối cùng Như dành trọn cho con.

Chỉ mong nghe được con gọi hai tiếng “mẹ ơi”

Thế nhưng, sự bất hạnh của Như chưa dừng lại ở đó. Càng lớn, Chiến càng có những biểu hiện bất thường. Hơn một tuổi vẫn không thể ngồi, không đứng, không bập bẹ gọi mẹ, gọi bà như những đứa trẻ khác. Làm lụng mãi bố mẹ Như mới tích góp được một chút tiền làm lộ phí để Như ôm con xuống bệnh viện tỉnh thăm khám. Tại đây, người mẹ chết lặng khi cầm kết luận con trai bị bại não trái bẩm sinh.

Bị người yêu bỏ khi mang thai, cô gái nuốt nước mắt làm mẹ đơn thân, nuôi con tàn tật – Ảnh 2.
Đã 3 tuổi nhưng con Như chưa biết đứng, chưa biết nói.
“Chắc khi mang thai em buồn quá nhiều, khóc quá nhiều nên giờ con em mới phải gánh chịu hậu quả như vậy. Giờ có hối hận cũng không thể giúp con em khỏe mạnh bình thường. Suốt 3 năm nay kể từ ngày sinh đẻ, em chỉ biết ở nhà ôm con, mọi chi phí trang trải cuộc sống của hai mẹ con phụ thuộc hoàn toàn vào bố mẹ”, Như trải lòng.

Bố mẹ Như làm nông nghiệp, thu nhập chính phụ thuộc vào 3 sào ruộng cùng đồng tiền công bấp bênh của bố kiếm được từ nghề phụ hồ vào những ngày nắng ráo.

Nhà bố mẹ đẻ, nơi 2 mẹ con Như sinh sống

Nhắc đến bố của con trai mình, Như thở dài: “Hơn 3 năm kể từ ngày bỏ em ra đi, đến nay con em đã 3 tuổi nhưng anh ta chưa một lần điện thoại hỏi thăm.

Nhà bố mẹ đẻ, nơi 2 mẹ con Như sinh sống

Nhà bố mẹ đẻ, nơi 2 mẹ con Như sinh sống

Em chẳng dám trách móc, hận thù, cũng chẳng muốn nhắc lại quá khứ đau buồn. Chỉ trách mình sao quá nhẹ dạ, đặt lòng tin quá nhiều vào một người không đáng. Để rồi giờ đây em sinh ra con mà không thể đem lại cho con một cuộc sống tốt đẹp. Thằng bé vừa mang tiếng con chửa hoang lại gánh trong mình bạo bệnh, không nỗi đau nào bằng”.

Đã 3 năm nay Như chỉ mong mỏi được nghe một lần con trai cất tiếng gọi mẹ nhưng mãi vẫn chưa thành hiện thực. Nhìn con cái người ta cùng lứa tuổi được vui đùa chạy nhảy, ríu rít nói cười, ngước lại nhìn con mình, lòng Như đau như cắt.

Chia tay hai mẹ con người phụ nữ bất hạnh, ngước nhìn lại vẫn thấy Như ngồi đó, bàn tay chai sạm vuốt ve mái tóc con, đôi mắt thì nhòa lệ nhìn về phía xa xăm.

Chưa trải qua nửa đời người nhưng người mẹ đơn thân này gặp quá nhiều bất hạnh, trông Như già hơn nhiều so với tuổi 24. Như thì thầm trong nước mắt: “Mẹ xin lỗi con trai”, lời xin lỗi của một người mẹ bất hạnh.

*Tên nhân vật trong bài viết đã được thay đổi

Nhã Hoàng / ttvn.vn