Đàn ông tốt khi yêu sẽ không nói lời xin lỗi quá nhiều

Đàn ông tốt khi yêu sẽ không nói lời xin lỗi quá nhiều!

Nếu không kể tới những lời xin lỗi kiểu lịch sự như ở Tây người ta hay nói với nhau: “Xin lỗi, có thể mở giúp tôi cửa sổ được không?”, hoặc “xin lỗi, tôi có thể ngồi ở đây được không?”, thì thực tình tôi không hề thích việc một anh con trai nói lời xin lỗi quá nhiều với cô gái mà mình yêu.

Trong nhiều trường hợp, lời xin lỗi thốt ra khi họ không có lỗi sẽ được cho là một phép lịch sự.

Nhưng trong nhiều trường hợp khác, lời xin lỗi được thốt ra khi người ta gây ra lỗi sai, và lặp đi lặp lại quá nhiều lần, sẽ chẳng khác nào một câu nói đầu môi không có sức nặng.

Đối với đàn ông, một khi lời nói ra đã không còn sức nặng, không khiến cô gái anh ta yêu cảm thấy trân trọng nó, thì tốt hơn hết là đừng nói gì cả. Đàn ông tốt thường không nói lời xin lỗi quá nhiều!

Trước đây, tôi từng quen một người bạn trai. Về cơ bản, anh ấy khá tốt tính. Chuyện của chúng tôi cũng không có gì nổi bật so với các cặp đôi khác, vì cứ bình bình thường thường mà trôi qua theo ngày tháng năm. Cho đến một hôm anh ấy dẫn tôi về ra mắt gia đình, và mẹ anh ấy bày tỏ thẳng thắn rằng mẹ anh ấy không thích tôi.

Đàn ông tốt khi yêu sẽ không nói lời xin lỗi quá nhiều

Đàn ông tốt khi yêu sẽ không nói lời xin lỗi quá nhiều

Mẹ anh ấy cho rằng xuất thân của tôi là ở tỉnh lẻ, lại quá xa Hà Nội, không phù hợp để đến với anh ấy. Mẹ anh ấy sợ sau này về nội về ngoại lách cách đường xá xa xôi, không tiện cho cả hai chứ không riêng gì tôi. Nên mẹ anh ấy đề nghị hai đứa chấm dứt.

Tôi hỏi quan điểm của anh ấy thế nào, anh ấy ngập ngừng: “Anh yêu em nhưng… anh xin lỗi…”.

Sau đó, chúng tôi đường ai nấy đi, tôi cũng không cảm thấy quá đau khổ, cũng không vì thế mà dằn vặt xuất thân của chính mình. Tôi chỉ cảm thấy khi tình yêu của người ta dành cho mình chưa đủ nhiều, thì bất cứ điều gì được đưa ra cũng có thể trở thành lý do để cuộc tình chia hai. Và câu xin lỗi ấy, chỉ để nghe cho vui tai mà thôi.

Nếu anh ấy là một người đàn ông có đủ bản lĩnh, anh ấy sẽ không phải nói lời xin lỗi với tôi ở phía sau câu “anh yêu em”. Nếu anh ấy là một người đàn ông đủ tốt để bảo vệ người con gái mình yêu, anh ấy cũng sẽ không cảm thấy hổ thẹn vì xuất thân của cô ấy là từ đâu, ở đâu.

Đàn ông tốt khi yêu sẽ không nói lời xin lỗi quá nhiều

Đàn ông tốt khi yêu sẽ không nói lời xin lỗi quá nhiều

Chung quy lại, có những câu xin lỗi từ phía đàn ông mà con gái quả thực không mong muốn được nghe. Bởi thay vì nói câu xin lỗi, các anh hoàn toàn có thể làm một điều gì khác hơn, và có ý nghĩa hơn. Chẳng hạn như biết mình đã sai, hãy sửa. Biết mình có thể làm được, hãy cố. Đừng để mọi thứ cứ tự nhiên trôi tuột qua, rồi thản nhiên buông một câu xin lỗi và mong chờ sự chấp nhận.

Không phải chỉ riêng câu chuyện của bạn trai tôi, mà tôi biết cũng có khá nhiều anh chàng lấy câu xin lỗi ra để bạn gái đừng hờn giận mình.

Chẳng hạn như việc cô ấy ốm, và anh ấy chơi game cùng đám bạn mà “quên” việc chăm sóc bạn gái mình, anh ấy chỉ xin lỗi. Chẳng hạn như việc anh ấy đã hẹn đưa cô ấy đi thăm gia đình, nhưng lại trót nhận một lời hẹn hò đi nhậu nhẹt và sau đó đã quên béng mất việc đến đón cô ấy, anh ấy cũng lại chỉ xin lỗi…

Đôi khi, đàn ông cần ý thức được một điều rằng: câu xin lỗi nói ra rất dễ, bỏ qua cũng rất dễ, nhưng những nỗi buồn sẽ cứ hằn lại, lâu dần mà không có sự tiến bộ hay bất cứ sự sửa chữa nào hợp lý, thì vết thương trong lòng cứ thế loang rộng ra.

Tình yêu không phải là một thứ xin – cho, mà nên là tự nguyện. Con gái cũng sẽ cảm thấy rất buồn cười nếu như cứ phải cho bạn xin – lỗi. Bởi cô ấy làm gì có lỗi đâu mà phải cho bạn xin? Nếu cứ để bạn xin vô tội vạ hết lần này tới lần khác, thì có lẽ cô ấy cũng đến nản mà “say goodbye” với bạn.

Cho nên, đến cuối cùng, hãy tích cực nói lời yêu thương, hãy chăm chỉ thực hiện những lời hứa. Còn bằng không, nếu đã không thể nói được gì hay ho, thì tốt nhất đừng nói, hãy chỉ làm.

Đừng quen miệng nói câu xin lỗi với người yêu một cách quá thường xuyên bởi đó không giống như bạn là một người đàn ông tốt và đáng tin cậy, mà chỉ giống như một kẻ lẻo mép thích nói bừa và chỉ nói để cho vui.

Leng Keng / ttvn.vn

Thanh xuân của tôi

Tuổi trẻ rồi cũng sẽ đi qua, ai nhớ ai quên rồi cũng thành dĩ vãng

“Lòng người giờ giá băng hơn mùa đông

Những ân tình xưa xem như bằng không

Lạnh lùng mình bước qua như người dưng

Chúng ta giờ đây chỉ là 1 chuyện đã từng” (*)

Gửi người nơi phía cũ, đoạn đường ngày xưa, quán quen ngày trước còn đó mà người giờ đã khuất mặt khuất mày biết tìm đâu để thấy, biết tìm đâu để nắm trong tay những ngày chúng mình còn trẻ?

Chúng ta, mỗi người ai cũng sẽ có một thời thanh xuân gắn liền với một bóng hình nào đó.

Đó có thể không phải một người quá hoàn hảo, đó có thể không phải người yêu thương chúng ta hết lòng, đó có thể không phải người cùng chúng ta đi tiếp đoạn đường về sau, đó có thể là một người đến cả tình cảm của chúng ta dành cho họ cũng không biết, nhưng vẫn có thể gọi họ là thanh xuân đã từng của mình.

Chuyện tình cảm, vốn dĩ đừng bao giờ đòi hỏi sự công bằng. Bạn có yêu người ta bao nhiêu thi chưa chắc đã được yêu lại nhiều như vậy, đó là điều chúng ta vẫn luôn nhắc nhớ bản thân khi trót không may dang dở một đoạn tình.

Tuổi thanh xuân vội vã

Tuổi thanh xuân vội vã

Nhưng vẫn phải nói với người một tiếng cảm ơn, vì nhờ có họ mà thanh xuân và tuổi trẻ của chúng ta không quanh đi quẩn lại giữa những tẻ nhạt đời thường.

Thật sự, đến một thời điểm nào đó, bạn sẽ dễ dàng nhận ra, cái gì là của mình thì sẽ là của mình, không phải của mình thì dù có níu kéo, có giữ gìn rồi cũng bỗng chốc hóa hư không.

Nếu chúng ta có duyên, đi hết một vòng tròn rồi cũng sẽ có ngày gặp lại, những người thương nhau sẽ trở về bên nhau.

Nhưng không phải ai trong chúng ta cũng có được kết cục viên mãn đó, khi phải vất vả đi qua thanh xuân với một hình bóng rõ nét nhưng hạnh phúc không vẹn tròn. Ngày chúng ta buông bỏ tình yêu đó, rời tay để người đi về một bến bờ khác, bầu trời thanh xuân bỗng hóa một màu đau lòng.

Ngày ai đó bỏ đi, tim bỗng chậm đi một nhịp, lòng hoang hoải thiếu vắng đi một điều gì ngỡ rất thân quen. Kí ức rồi cũng sẽ có ngày vơi cạn, còn nỗi đau thì đến bao giờ?

Nhưng tuổi trẻ của chúng mình rồi cũng sẽ qua mau, ai nhớ ai quên rồi cũng sẽ thành dĩ vãng. Rồi cũng sẽ đến một ngày chạm mặt nhau trên phố, ta và người chẳng nói được câu nào với nhau, chỉ có thể nhìn nhau bằng ánh mắt của những người-từng-quen-biết rồi rẽ về hai hướng ngược chiều. Chúng ta ngược chiều nhớ, ngược chiều thương đi tìm những giấc mơ xa lạ không có bóng hình của người kia.

Thanh xuân rồi cũng đi mất, ước mơ chưa chắc đã hoàn thành, tình yêu đôi khi không thể có kết cục viên mãn. Nhưng những gì chúng mình đã từng có cùng nhau sẽ mãi là vết khắc in hằn trong kí ức. Xin cảm ơn người, vì những khoảnh khắc trong lành, đẹp như pha lê giữa trời thanh xuân ngày đó…

———————————————–
Tác giả: DP Julli – Guu
Thực hiện: Yo Le – RadioMe – Nối dài yêu thương