Mẹ dặn con gái đừng coi tình yêu là tất cả thế giới sống của mình!

Mẹ dặn con gái đừng coi tình yêu là tất cả thế giới sống của mình!

Đàn ông khi yêu nếu được chiều chuộng quá thường luôn nghĩ mình là duy ngã độc tôn trong lòng cô ấy…
Đôi khi mẹ tôi cố chấp tới nỗi khiến tôi phát bực, nhưng tôi vẫn nghĩ mẹ đúng.

Người phụ nữ như mẹ thông minh đến nỗi hiểu rõ hạnh phúc của mình nằm ở đâu, cho nên lúc nào cũng không khiến mình quá chìm đắm như những người phụ nữ dễ dàng tin vào tình yêu.

Người ta nói phụ nữ thông minh quá sẽ không hạnh phúc, còn mẹ tôi nghĩ rằng: “Là phận đàn bà, đừng nên coi tình yêu là cả thế giới.

Là phụ nữ, đừng coi tình yêu là tất cả thế giới sống của mình!

Mẹ dặn con gái đừng coi tình yêu là tất cả thế giới sống của mình!

Khi bố mẹ tôi ly hôn, mẹ tôi tỏ ra rất bình thản.

Điều quan trọng, chính là hãy yêu thương bản thân và trân trọng những – thứ – đang – thuộc – về – mình.”

Mẹ tôi là người phụ nữ lý trí, bà luôn rất rõ ràng trong tình cảm và lúc nào cũng khuyên tôi phải rõ ràng trong tình cảm. Mẹ tôi cho rằng đã yêu nhau là phải toàn tâm toàn ý thuộc về nhau, phải cùng nhau hướng tới một mục đích. Trong tình cảm không nên chứa chấp bất cứ một sự giả dối nào, cũng không nên lúc nào suy nghĩ đến một kết cuộc đau thương.

Mẹ cũng nói, khi con bị người khác phản bội, con không nên níu kéo họ. Nếu họ muốn ở lại bên con họ đã chẳng lừa dối con. Vì vậy con nên có sự tự trọng và kiêu hãnh của mình.

Là con gái nên nhận thức được giá trị của bản thân. Một là của con hết, hai là của người ta hết. Dù cần hay không nhưng đã mất niềm tin là một lần thua cuộc, trách nhiệm ở con chứ không phải ai khác. Con nên chấp nhận điều đó.

10 dấu hiệu của người đàn ông yêu bạn thật lòng và chăm sóc bạn cả đời
Đoán “chuyện ấy” của chàng qua ngoại hình bạn gái nên biết

Bà như đã tính sẵn được mình cần phải làm gì, từ đầu đến cuối đều ung dung mà bước. Nhưng tôi biết đằng sau sự bình thản là những con sóng ngầm, chẳng ai có thể dửng dưng được trước những đau thương. 

Có chăng, chỉ là che giấu quá giỏi. Nhưng điều ấy khiến mình không để người khác có cơ hội thương hại. Tất cả chúng ta đều không muốn bị ai thương hại, chúng ta đều biết rõ điều đó. Cho nên từ lúc bắt đầu cho đến lúc kết thúc, mẹ tôi chưa bao giờ ân hận vê quyết định của mình. Đó chính là trách nhiệm.

Tôi cũng không hiểu tại sao con gái khi yêu lại cứ phải dựa dẫm vào tình cảm của một người đàn ông. Lúc nào cô ta cũng nghĩ anh ấy có yêu mình hay không, mình có khiến anh ấy hạnh phúc hay không, hay như ngoài mình ra anh ấy có nhớ đến ai đó khác không.

Đó là những suy nghĩ dồn chúng ta đến thế yếu hơn họ. Đàn ông khi yêu nếu được chiều chuộng quá thường luôn nghĩ mình là duy ngã độc tôn trong lòng cô ấy, dần dà từ tình cảm ban đầu sẽ thành sự chiếm đoạt. Đó thực ra đâu phải là tình yêu!

Có rất nhiêu cách khiến tình yêu biến chất, cách đơn giản nhất chính là mù quáng yêu một người. Yêu không sai, cái sai chính là chúng ta không hiểu đối phương và mình muốn gì ở nhau. Tôi sống hơn hai mươi năm, từ khi nhận thức được tình yêu thì luôn nghĩ chỉ cần sự đồng thuận trong tâm hồn là được. Nhưng mẹ tôi lại dạy, đó chỉ là lúc ban đầu.

Tình yêu phức tạp hơn hết thảy thứ tình cảm nào khác, để kéo dài nó phải trải qua rất nhiều thử thách. Nếu như qua một thời gian, tình yêu không khiến con mệt mỏi thì tức nghĩa là con đã thắng. Còn nếu con thua, thì mẹ nghĩ con cũng biết rồi đấy…

Kết cục mà mẹ tôi nói đến cũng giống như kết cục của bố mẹ tôi.

Là phụ nữ, đừng coi tình yêu là tất cả thế giới sống của mình!

Mẹ dặn con gái đừng coi tình yêu là tất cả thế giới sống của mình!

Song, mẹ tôi đã dạy cho tôi rất nhiều điều trong tình yêu. Bà khiến tôi hiểu rằng phụ nữ khi yêu cũng cần sòng phẳng như đàn ông. Họ đối với ta chân thành thì ta chân thành lại, họ giả dối với ta ta có thể vứt bỏ không mảy may thương tiếc. Đó là điều chúng ta đáng được làm chứ không phải là điều chúng ta nên làm.

Đổi lại, mẹ tôi luôn nói nếu con cần sự tôn trọng từ ai đó con cũng phải tôn trọng họ. Chẳng ai thích cứ một minh cố gắng rồi quay sang thấy người đó đang nhởn nhơ cười cợt.

Người có thể tôn trọng con là người đàn ông hiểu được thế giới của con có những gì và con nên biết ơn anh ta vì điều đó. Người suốt ngày chê bai, đòi hỏi con là người không hiểu được trái tim con đối với anh ta ra sao. Nếu có thể, con nên chừa cho mình một lối thoát.

Đến tận bây giờ tôi luôn cho rằng mẹ tôi đúng. Cho nên tôi đã yêu như mẹ tôi đã dạy. Khi tôi yêu một ai đó, tôi sẽ dùng tất cả sự chân thành mà đối với họ. Song, tôi không coi tình yêu là cả thế giới của mình, vì như vậy sẽ chỉ khiến mình trở thành nô lệ của tình yêu.

Tôi coi người tôi yêu là một nửa của tôi, nửa con lại tôi để cho riêng mình. Tôi nghĩ tôi phải yêu thương cả bản thân tôi nữa, vì anh ấy cũng không thể lúc nào cũng nhớ tôi, dành cho tôi sự quan tâm tuyệt đối. Điều ấy sẽ khiến tôi cân bằng và luôn tin tưởng vào tình cảm của bản thân hơn.

Mẹ tôi đã dạy cho tôi nhiều thứ, cuộc hôn nhân không mấy êm đềm của bà cũng dạy cho tôi nhiều thứ. Dù vậy thì cả tôi và mẹ tôi đêu cho rằng điều đó không quá tồi tệ. Khi thứ mà ta nhận được lại khiến ta thanh thản và hạnh phúc hơn về sau này.

Cảm ơn mẹ!

Mông lung nhất là tình yêu

Mông lung vì trên đời này chẳng có gì là chắc chắn, đặc biệt là tình yêu

Nên ta cũng chẳng mong người sẽ hứa hẹn, thề thốt để yên lòng ta phút chốc, tức thời. Chỉ biết rằng còn an yên bên nhau ngày nào thì trân trọng và gìn giữ khoảnh khắc ngày đó.

Còn thương nhau ngày nào thì đừng để sự dối trá, phản bội chen ngang. Hãy dùng hết tất cả những gì mình có, dốc cạn ra để yêu một cách trọn vẹn và chân thành.

Người xứng đáng sẽ ở lại, người không xứng sẽ “bị” ra đi.

Sau những ngày tháng vụ vỡ niềm tin bởi những gì người mang đến, ta lại nhẫn nại ở lại bên người để hàn gắn yêu thương, cặm cụi nhặt nhạnh mọi mảnh vỡ để chắp vá.

Mông lung vì trên đời này chẳng có gì là chắc chắn, đặc biệt là tình yêu

Mông lung vì trên đời này chẳng có gì là chắc chắn, đặc biệt là tình yêu

Nhặt đến đâu, đau đến đấy. Ngoài những vết sẹo trong tim, còn có cả những vết xước trên tay, những giọt nước mắt ấm má.

Sau những ngày tháng sống trong dối trá, ta hoang hoải trôi trong hư vô như đang kiếm tìm một sự bấu víu, nương tựa. Mặc dù người trở lại bên ta, dùng trái tim đôi phần nguội lạnh để sưởi ấm tiếp, xoa dịu đi, và hàn gắn lại những tổn thương người mang đến, những nỗi đau mà ta phải chịu đựng.

Mông lung vì trên đời này chẳng có gì là chắc chắn

Mông lung vì trên đời này chẳng có gì là chắc chắn

Sau những sự cố gắng của cả hai, người bù đắp, ta vén vun, là sự đồng lòng cùng nắm tay đi tiếp, cùng tha thứ và bao dung, cùng chấp nhận và quên lãng.

Thì người, người học được cách biết trân trọng những thứ mình đang có, những ai đang ở bên cạnh người. Người biết sợ những vô tình làm tổn thương đến ta, sợ ta sẽ lại buồn và thất vọng.

Người vẫn hy vọng và cố gắng để lấy lại được niềm tin ở ta, và mong ta sẽ bao dung và quên đi tất cả. Còn ta, ta luôn mong chờ động thái tích cực từ người vì ta chưa bao giờ ngừng hy vọng ở người, chưa bao giờ muốn buông xuôi, chưa bao giờ thôi mong muốn ta có thể tin tưởng vào người một cách tuyệt đối và vô điều kiện.

Mông lung vì trên đời này chẳng có gì là chắc chắn, đặc biệt là tình yêu

Mông lung vì trên đời này chẳng có gì là chắc chắn, đặc biệt là tình yêu

Xong, sau tất cả ta ngộ ra rằng trên đời chẳng có cái gì là chắc chắn và mãi mãi cả, nhất là tình yêu. Nên ta cũng chẳng mong người sẽ hứa hẹn, thề thốt để yên lòng ta phút chốc, tức thời. Chỉ biết rằng còn an yên bên nhau ngày nào thì trân trọng và gìn giữ khoảnh khắc ngày đó.

Còn thương nhau ngày nào thì đừng để sự dối trá, phản bội chen ngang. Hãy dùng hết tất cả những gì mình có, dốc cạn ra để yêu một cách trọn vẹn và chân thành. Người xứng đáng sẽ ở lại, người không xứng sẽ “bị” ra đi.

Rồi có những buổi sáng yên bình, ta vẫn sợ hãi rằng chẳng biết đâu sau hôm nay tay còn nắm bàn tay, chân còn muốn bước chung trên một con đường? Rồi liệu người có bỏ mặc ta sau tất cả những gì cùng trải qua để đi tìm cho mình một bình yên mới?.

Mông lung một tình yêu

Mông lung một tình yêu

Ừ thì vẫn biết có gì là mãi mãi đâu, nhưng dẫu sao người vẫn đang là điều ta trân quý đến từng hơi thở. Nên sợ hãi cũng là điều dĩ nhiên.

Chỉ mong rằng sau tất cả, hãy coi đó là cơ hội cuối cùng dành cho nhau, hãy yêu và sống sao cho xứng đáng với nhau, với tình yêu mà người kia dành cho mình.

Người cũng vậy, ta cũng thế!. Hãy biết ơn đời đã dạy cho chúng ta một bài học để sau này dù có gặp phải, cũng đừng đưa ra những đáp án sai. Đừng khiến nhau đau lòng và niềm tin suy sụp.

Ta quên rồi, người day dứt mãi làm chi?.

Thanh xuân của tôi

Tuổi trẻ rồi cũng sẽ đi qua, ai nhớ ai quên rồi cũng thành dĩ vãng

“Lòng người giờ giá băng hơn mùa đông

Những ân tình xưa xem như bằng không

Lạnh lùng mình bước qua như người dưng

Chúng ta giờ đây chỉ là 1 chuyện đã từng” (*)

Gửi người nơi phía cũ, đoạn đường ngày xưa, quán quen ngày trước còn đó mà người giờ đã khuất mặt khuất mày biết tìm đâu để thấy, biết tìm đâu để nắm trong tay những ngày chúng mình còn trẻ?

Chúng ta, mỗi người ai cũng sẽ có một thời thanh xuân gắn liền với một bóng hình nào đó.

Đó có thể không phải một người quá hoàn hảo, đó có thể không phải người yêu thương chúng ta hết lòng, đó có thể không phải người cùng chúng ta đi tiếp đoạn đường về sau, đó có thể là một người đến cả tình cảm của chúng ta dành cho họ cũng không biết, nhưng vẫn có thể gọi họ là thanh xuân đã từng của mình.

Chuyện tình cảm, vốn dĩ đừng bao giờ đòi hỏi sự công bằng. Bạn có yêu người ta bao nhiêu thi chưa chắc đã được yêu lại nhiều như vậy, đó là điều chúng ta vẫn luôn nhắc nhớ bản thân khi trót không may dang dở một đoạn tình.

Tuổi thanh xuân vội vã

Tuổi thanh xuân vội vã

Nhưng vẫn phải nói với người một tiếng cảm ơn, vì nhờ có họ mà thanh xuân và tuổi trẻ của chúng ta không quanh đi quẩn lại giữa những tẻ nhạt đời thường.

Thật sự, đến một thời điểm nào đó, bạn sẽ dễ dàng nhận ra, cái gì là của mình thì sẽ là của mình, không phải của mình thì dù có níu kéo, có giữ gìn rồi cũng bỗng chốc hóa hư không.

Nếu chúng ta có duyên, đi hết một vòng tròn rồi cũng sẽ có ngày gặp lại, những người thương nhau sẽ trở về bên nhau.

Nhưng không phải ai trong chúng ta cũng có được kết cục viên mãn đó, khi phải vất vả đi qua thanh xuân với một hình bóng rõ nét nhưng hạnh phúc không vẹn tròn. Ngày chúng ta buông bỏ tình yêu đó, rời tay để người đi về một bến bờ khác, bầu trời thanh xuân bỗng hóa một màu đau lòng.

Ngày ai đó bỏ đi, tim bỗng chậm đi một nhịp, lòng hoang hoải thiếu vắng đi một điều gì ngỡ rất thân quen. Kí ức rồi cũng sẽ có ngày vơi cạn, còn nỗi đau thì đến bao giờ?

Nhưng tuổi trẻ của chúng mình rồi cũng sẽ qua mau, ai nhớ ai quên rồi cũng sẽ thành dĩ vãng. Rồi cũng sẽ đến một ngày chạm mặt nhau trên phố, ta và người chẳng nói được câu nào với nhau, chỉ có thể nhìn nhau bằng ánh mắt của những người-từng-quen-biết rồi rẽ về hai hướng ngược chiều. Chúng ta ngược chiều nhớ, ngược chiều thương đi tìm những giấc mơ xa lạ không có bóng hình của người kia.

Thanh xuân rồi cũng đi mất, ước mơ chưa chắc đã hoàn thành, tình yêu đôi khi không thể có kết cục viên mãn. Nhưng những gì chúng mình đã từng có cùng nhau sẽ mãi là vết khắc in hằn trong kí ức. Xin cảm ơn người, vì những khoảnh khắc trong lành, đẹp như pha lê giữa trời thanh xuân ngày đó…

———————————————–
Tác giả: DP Julli – Guu
Thực hiện: Yo Le – RadioMe – Nối dài yêu thương