Cả hai vẫn đồng hành bên trong trong cuộc chiến với căn bệnh ung thư quái ác của THanh Hằng

Mẹ đơn thân mắc ung thư giai đoạn cuối tìm được tình yêu cổ tích

Trong cuộc chiến với tử thần, người mẹ đơn thân kiên cường ấy không chỉ có ý chí và quyết tâm mà còn có một bàn tay luôn bên cô, nắm chặt để cùng vượt qua mọi đớn đau.

Nếu chỉ nhìn vào những hình ảnh được chia sẻ trên trang cá nhân của Thanh Hằng (sinh năm 1989, Hà Nội).

Chắc hẳn sẽ không ai tin được rằng đây là một người mẹ đơn thân đang phải từng ngày vật lộn để giành giật sự sống vì mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối.

Không chỉ câu chuyện về nghị lực sống của Thanh Hằng mà phía sau đó là một tình yêu quá mãnh liệt của người đàn ông tên Nguyễn Việt Cường (sinh năm 1986) dành cho cô khiến bao người phải khâm phục và ngưỡng mộ.

Chuyện tình yêu trắc trở của cặp đôi "rổ rá cạp lại"

Chuyện tình yêu trắc trở của cặp đôi “rổ rá cạp lại”

Trước khi gặp nhau, cả Thanh Hằng và Việt Cường đều đã từng trải qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ. Thanh Hằng có một cô con gái đang học lớp 4 còn con trai Cường năm nay cũng vào lớp 1.

Câu chuyện tình yêu của hai người bắt đầu có lẽ là từ sở thích chụp ảnh của Thanh Hằng. Việt Cường làm nghề chỉnh ảnh. Thanh Hằng tới chụp tại nơi mà Việt Cường làm, nhờ đó, hai người kết bạn facebook và trò chuyện cùng nhau. Tuy nhiên, thời điểm đó cả hai chỉ coi nhau là bạn đơn thuần.

Một thời gian sau, do có bộ ảnh cần chỉnh sửa, Thanh Hằng đã nhờ Việt Cường làm giúp. Đúng dịp sinh nhật mình nên Thanh Hằng gửi lời mời như một cách để cảm ơn Việt Cường.

Lúc đó, anh đã về quê để làm việc, Thanh Hằng nghĩ lời mời xã giao đó khó mà anh đến được vì xa nhau. Cô hoàn toàn không ngờ, ngày hôm đó, Việt Cường mang theo một bó hoa lặn lội từ Sơn Tây về Hà Nội để dự sinh nhật cô. Thanh Hằng đã vô cùng xúc động trước tấm lòng của người đàn ông ấy.

Kể từ hôm đó, họ chính thức tìm hiểu và hẹn hò. Thời gian đầu, Việt Cường nói dối cô về tuổi tác vì anh sợ khi biết tuổi hai người thuộc “tứ hành xung”, cô sẽ không dám yêu. Nửa năm sau, Việt Cường xuống Hà Nội làm để được gần người phụ nữ mà mình yêu thương. 

Số phận đã đẩy hai con người từng trải qua nỗi đau hôn nhân đổ vỡ lại bên nhau, yêu thương và bù đắp cho nhau

Tuy nhiên, tình yêu của cặp đôi này không hề dễ dàng. Vì đã từng trải qua nỗi đau của hôn nhân đổ vỡ nên bố mẹ của Thanh Hằng và Việt Cường đều không ủng hộ cả hai bởi lí do “tuổi không hợp”.

Tình yêu thương khiến bố mẹ lo lắng rằng nếu cứ cố đến với nhau, hai bên khó lòng mà hạnh phúc. Thậm chí gia đình Việt Cường còn nói thẳng quan điểm đã tìm được “mối” ngoan hiền, gần nhà, kiếm được nhiều tiền cho anh, chỉ cần Việt Cường đồng ý là tổ chức luôn. 

Tuy nhiên tình yêu của cặp đôi này gặp rất nhiều khó khăn

Thế nhưng vượt qua mọi rào cản, cặp đôi này vẫn bên nhau, quyết tâm chứng minh cho gia đình thấy tình yêu của họ là chân thành.

Ở bên nhau, thời gian đầu Việt Cường chưa kiếm được nhiều, gần như kinh tế đều do một mình Thanh Hẳng lo liệu. Tuy nhiên, họ vẫn hạnh phúc. Cặp đôi này còn tính sau khi ổn định, năm 2018 này, cô sẽ sinh cho Việt Cường một đứa con.

Nhưng… cuộc sống thật nhiều thử thách và nghiệt ngã!

“Anh sẽ nắm mãi tay em” 

Trong những tháng ngày bình yên bên nhau đó, cuối năm 2016, Thanh Hằng bất ngờ phát hiện bị… ung thư giai đoạn cuối. Ngay khi biết con lâm bệnh, gia đình của Thanh Hằng lại càng không ủng hộ Việt Cường vì cho rằng chính bởi không hợp tuổi nên Thanh Hằng mới mắc bệnh trọng như vậy.

Cuối năm 2016, khi biết bao dự định còn ngổn ngang, Thanh Hằng bất ngờ phát hiện ung thư giai đoạn cuối

Cuối năm 2016, khi biết bao dự định còn ngổn ngang, Thanh Hằng bất ngờ phát hiện ung thư giai đoạn cuối

Quên đi mọi rào cản, Việt Cường vẫn lặng lẽ bên Thanh Hằng trong suốt hành trình chữa bệnh của cô. Từ một người phụ nữ xinh đẹp với mái tóc dài óng ả, Thanh Hằng bị rụng hết tóc. Cũng chính Việt Cường đã động viên cô ngoại hình không hề quan trọng.

Có những thời điểm vì quá thương Việt Cường, Thanh Hằng đã vờ đuổi mắng, đẩy anh về phía gia đình, để anh đi lấy vợ. Thế nhưng Việt Cường vẫn luôn ở bên Thanh Hằng nhất quyết không rời.

Hằng đang phải truyền hóa chất 15 lần, một tháng thực hiện 2 lần và mỗi lần truyền suốt 48h liên tục. Hằng bảo ung thư đã xâm lấn sang cả màng tim phổi, nội tạng suy nặng nên hiện cô đang được chuyển lên khoa chăm sóc giảm nhẹ.

Thanh Hằng chia sẻ: “Anh vốn tính hiền lành, nhút nhát nên không quen thể hiện tình cảm ra ngoài nên thi thoảng anh chỉ biết dùng những nụ hôn hay cử chỉ âu yếm để động viên Hằng”.

Hôm 24/10 vừa rồi, Hằng bị tràn dịch màng tim khiến trụy tim, người nhà không xuống kịp cũng chỉ có hai người vào cấp cứu, Cường đứng ra ký đủ loại giấy tờ cam kết sinh tử, cho đến tận giờ Hằng vẫn nằm viện chưa về, cũng chỉ có hai người chăm nhau.

Chứng kiến sự tận tình của anh, mẹ Hằng thay đổi cách nhìn nhận, quý mến anh chẳng khác gì con rể.

Dù có khó khăn thế nào, Việt Cường vẫn luôn ở bên người phụ nữ mình yêu

Cả hai vẫn đồng hành bên trong trong cuộc chiến với căn bệnh ung thư quái ác của THanh Hằng

Cả hai vẫn đồng hành bên trong trong cuộc chiến với căn bệnh ung thư quái ác của THanh Hằng

Bữa tiệc sinh nhật do Thanh Hằng tổ chức cho Việt Cường để bày tỏ tình yêu với người đàn ông của mình

Hiện tại, tình trạng của Thanh Hằng khiến những dự định về việc sinh con khó có thể thực hiện. Thế nhưng tình yêu của cả hai dành cho nhau vẫn ấm áp và ngọt ngào như thế.

Kể từ khi mắc bệnh tới bây giờ Thanh Hằng vẫn kiên cường chống chọi, không âu sầu, ủy mị. Nghị lực của bản thân và tình yêu vô bờ bến của Việt Cường dành cho cô đã tạo nên sức mạnh để người phụ nữ bé nhỏ này nỗ lực chiến thắng bệnh tật.

Câu chuyện về tình yêu của Thanh Hằng và Việt Cường thực sự truyền cảm hứng cho tất cả mọi người.

Cô đơn trong mùa lạnh

Cô đơn trong mùa lạnh thì thật là buồn bã…

“Yên bình một đời cũng chỉ đến thế mà thôi”, là khi giữa những cơn gió lạnh đầu mùa, ta có một người để yêu thương.

Có gì hay trong mùa lạnh mà người ta cứ muốn được yêu thương?

Thực ra, nó không phải điều gì thú vị để ta nói rằng nó hay, nó cũng chẳng khiến ta thích thú để mong mỏi tình yêu, mà đơn giản, nếu cô đơn trong mùa lạnh thì thật buồn bã.

Có rất nhiều người mạnh mẽ, cũng có rất nhiều người yêu sự cô đơn, nhưng không một ai cứ vô tư với nỗi cô đơn cả đời.

Cô đơn trong mùa lạnh

Cô đơn trong mùa lạnh

Vào những ngày trời trở gió, đứng ở giữa con đường với hai bên làn xe chạy dày đặc, tự mình ăn một bữa cơm do chính mình nấu, tự mình xem một bộ phim tình yêu mùi mẫn…

Điều ấy chẳng lẽ không chạm được đến tâm hồn cô đơn vốn khao khát được yêu thương, nhưng vì sự kiêu hãnh của bạn mà ngủ quên hay sao?

Nhưng đó mới chỉ là một nửa, xuất phát tự thân chúng ta, một nửa còn lại thì nằm ở những ngày trời se lạnh này. Cái cảnh sắc u sầu, cái màu xám lạnh lẽo của đất trời khiến chúng ta cô quạnh hơn bao giờ hết.

Có người tìm kiếm cả đời một vòng tay sưởi ấm họ, có người cứ đau hết lần này đến lần khác nhưng vẫn chọn được yêu lần nữa. Đó chính là bản năng khao khát yêu thương trong mỗi người. 

Nếu bạn không dám tưởng tượng, hay cười nhạt bỏ qua, thì hãy tự hỏi có phải vì bạn không dám đối diện với những nỗi cô đơn?

Có những người mạnh mẽ bề ngoài, nhưng thật ra tâm hồn chỉ là một hồ nước. Chạm vào đâu cũng thấy mềm yếu, chạm vào đâu cũng thấy mông lung.

Chiều nay, khi trời trở lạnh những ngày đầu tiên, tôi ngồi trong quán cà phê và nhìn ra bên ngoài, chỉ là một vỉa hè bình thường nhưng đã có rất nhiều cặp đôi tay trong tay đi qua.

Không phải ngẫu nhiên mà họ kéo nhau đi trong tiếng ồn của đường phố, không phải con đường hôm nay có gì đẹp xuất thần, mà chỉ bởi vì họ cảm thấy như thế là đủ lãng mạn để chạm đến con tim đang cần được yêu thương của họ.

Tôi nghĩ không có ai là nhận đủ yêu thương, chúng ta luôn luôn thiếu và chúng ta phải làm mọi cách để được yêu thương.

Cách duy nhất để nhận nhiều hơn nữa là ta cũng yêu thương lại người khác. Thật ra trong khi đất trời đang bắt đầu đợt chuyển giao của mình, đó cũng như là một sự yêu thương của nó.

Mùa xuân gặp mùa hạ một lần, mùa hạ gặp mùa thu một lần, mùa thu gặp mùa đông một lần, tất cả chỉ một lần một năm. Mỗi lần gặp nhau tựa như là lần duy nhất, đó chính là những ngày này.

Ngay cả đến mùa màng cũng cần yêu thương, thì tại sao con người lại không?

Chỉ có hơi ấm tình yêu mới làm ta tan chảy, yếu mềm.

Chỉ có hơi ấm tình yêu mới làm ta tan chảy, yếu mềm.

Đừng cố bắt ép phải tỏ ra mạnh mẽ, hay là đừng quá tin tưởng vào sự mạnh mẽ của bản thân. Có những lúc tôi nghĩ tôi thật sự độc lập và tôi có thể làm mọi thứ một mình rất tốt, nhưng rồi tôi vẫn không ngăn cản được bản thân muốn tâm sự với người lạ, với một ai đó mà họ cũng không biết tôi là ai.

Vậy hãy ra ngoài, mở lòng, giao tiếp, và đón nhận. Cả một đời người dài đằng đẵng nhưng chỉ có thanh xuân là lúc ta nồng nhiệt với tình yêu nhất.

Và cái sự nồng nhiệt ấy lại càng mãnh liệt hơn khi mùa lạnh tràn tới bởi lạnh ở trong lòng và lạnh ở bên ngoài như khiến ta bị đóng băng giữa thế giới đông đúc.

Chỉ có hơi ấm tình yêu mới làm ta tan chảy, yếu mềm.

Tôi tin chắc những người đi tới hết đời mà vẫn cô đơn đều sẽ khuyên chúng ta rằng đừng chọn cô đơn dài như vậy.

Nó khiến cuộc sống như mất đi một phần ý nghĩa, và sẽ khiến chúng ta phải nuối tiếc.

Hãy cứ tưởng tượng tiếp rằng nếu được cho bàn tay đang lạnh cóng vào trong túi áo của một ai, hay một ai vòng tay qua eo để sưởi ấm bạn sẽ thế nào.

Một người đã nói rằng: “Yên bình một đời cũng chỉ đến thế mà thôi”, là khi giữa những cơn gió lạnh đầu mùa, ta có một người để yêu thương

Mẹ dặn con gái đừng coi tình yêu

Mẹ dặn con gái đừng coi tình yêu là tất cả thế giới sống của mình!

Đàn ông khi yêu nếu được chiều chuộng quá thường luôn nghĩ mình là duy ngã độc tôn trong lòng cô ấy…

Đôi khi mẹ tôi cố chấp tới nỗi khiến tôi phát bực, nhưng tôi vẫn nghĩ mẹ đúng.

Người phụ nữ như mẹ thông minh đến nỗi hiểu rõ hạnh phúc của mình nằm ở đâu, cho nên lúc nào cũng không khiến mình quá chìm đắm như những người phụ nữ dễ dàng tin vào tình yêu.

Người ta nói phụ nữ thông minh quá sẽ không hạnh phúc, còn mẹ tôi nghĩ rằng: “Là phận đàn bà, đừng nên coi tình yêu là cả thế giới.

Là phụ nữ, đừng coi tình yêu là tất cả thế giới sống của mình!

Mẹ dặn con gái đừng coi tình yêu là tất cả thế giới sống của mình!

Khi bố mẹ tôi ly hôn, mẹ tôi tỏ ra rất bình thản.

Điều quan trọng, chính là hãy yêu thương bản thân và trân trọng những – thứ – đang – thuộc – về – mình.”

Mẹ tôi là người phụ nữ lý trí, bà luôn rất rõ ràng trong tình cảm và lúc nào cũng khuyên tôi phải rõ ràng trong tình cảm. Mẹ tôi cho rằng đã yêu nhau là phải toàn tâm toàn ý thuộc về nhau, phải cùng nhau hướng tới một mục đích. Trong tình cảm không nên chứa chấp bất cứ một sự giả dối nào, cũng không nên lúc nào suy nghĩ đến một kết cuộc đau thương.

Mẹ cũng nói, khi con bị người khác phản bội, con không nên níu kéo họ. Nếu họ muốn ở lại bên con họ đã chẳng lừa dối con. Vì vậy con nên có sự tự trọng và kiêu hãnh của mình.

Là con gái nên nhận thức được giá trị của bản thân. Một là của con hết, hai là của người ta hết. Dù cần hay không nhưng đã mất niềm tin là một lần thua cuộc, trách nhiệm ở con chứ không phải ai khác. Con nên chấp nhận điều đó.

10 dấu hiệu của người đàn ông yêu bạn thật lòng và chăm sóc bạn cả đời
Đoán “chuyện ấy” của chàng qua ngoại hình bạn gái nên biết

Bà như đã tính sẵn được mình cần phải làm gì, từ đầu đến cuối đều ung dung mà bước. Nhưng tôi biết đằng sau sự bình thản là những con sóng ngầm, chẳng ai có thể dửng dưng được trước những đau thương. 

Có chăng, chỉ là che giấu quá giỏi. Nhưng điều ấy khiến mình không để người khác có cơ hội thương hại. Tất cả chúng ta đều không muốn bị ai thương hại, chúng ta đều biết rõ điều đó. Cho nên từ lúc bắt đầu cho đến lúc kết thúc, mẹ tôi chưa bao giờ ân hận vê quyết định của mình. Đó chính là trách nhiệm.

Tôi cũng không hiểu tại sao con gái khi yêu lại cứ phải dựa dẫm vào tình cảm của một người đàn ông. Lúc nào cô ta cũng nghĩ anh ấy có yêu mình hay không, mình có khiến anh ấy hạnh phúc hay không, hay như ngoài mình ra anh ấy có nhớ đến ai đó khác không.

Đó là những suy nghĩ dồn chúng ta đến thế yếu hơn họ. Đàn ông khi yêu nếu được chiều chuộng quá thường luôn nghĩ mình là duy ngã độc tôn trong lòng cô ấy, dần dà từ tình cảm ban đầu sẽ thành sự chiếm đoạt. Đó thực ra đâu phải là tình yêu!

Có rất nhiêu cách khiến tình yêu biến chất, cách đơn giản nhất chính là mù quáng yêu một người. Yêu không sai, cái sai chính là chúng ta không hiểu đối phương và mình muốn gì ở nhau. Tôi sống hơn hai mươi năm, từ khi nhận thức được tình yêu thì luôn nghĩ chỉ cần sự đồng thuận trong tâm hồn là được. Nhưng mẹ tôi lại dạy, đó chỉ là lúc ban đầu.

Tình yêu phức tạp hơn hết thảy thứ tình cảm nào khác, để kéo dài nó phải trải qua rất nhiều thử thách. Nếu như qua một thời gian, tình yêu không khiến con mệt mỏi thì tức nghĩa là con đã thắng. Còn nếu con thua, thì mẹ nghĩ con cũng biết rồi đấy…

Kết cục mà mẹ tôi nói đến cũng giống như kết cục của bố mẹ tôi.

Là phụ nữ, đừng coi tình yêu là tất cả thế giới sống của mình!

Mẹ dặn con gái đừng coi tình yêu là tất cả thế giới sống của mình!

Song, mẹ tôi đã dạy cho tôi rất nhiều điều trong tình yêu. Bà khiến tôi hiểu rằng phụ nữ khi yêu cũng cần sòng phẳng như đàn ông. Họ đối với ta chân thành thì ta chân thành lại, họ giả dối với ta ta có thể vứt bỏ không mảy may thương tiếc. Đó là điều chúng ta đáng được làm chứ không phải là điều chúng ta nên làm.

Đổi lại, mẹ tôi luôn nói nếu con cần sự tôn trọng từ ai đó con cũng phải tôn trọng họ. Chẳng ai thích cứ một minh cố gắng rồi quay sang thấy người đó đang nhởn nhơ cười cợt.

Người có thể tôn trọng con là người đàn ông hiểu được thế giới của con có những gì và con nên biết ơn anh ta vì điều đó. Người suốt ngày chê bai, đòi hỏi con là người không hiểu được trái tim con đối với anh ta ra sao. Nếu có thể, con nên chừa cho mình một lối thoát.

Đến tận bây giờ tôi luôn cho rằng mẹ tôi đúng. Cho nên tôi đã yêu như mẹ tôi đã dạy. Khi tôi yêu một ai đó, tôi sẽ dùng tất cả sự chân thành mà đối với họ. Song, tôi không coi tình yêu là cả thế giới của mình, vì như vậy sẽ chỉ khiến mình trở thành nô lệ của tình yêu.

Tôi coi người tôi yêu là một nửa của tôi, nửa con lại tôi để cho riêng mình. Tôi nghĩ tôi phải yêu thương cả bản thân tôi nữa, vì anh ấy cũng không thể lúc nào cũng nhớ tôi, dành cho tôi sự quan tâm tuyệt đối. Điều ấy sẽ khiến tôi cân bằng và luôn tin tưởng vào tình cảm của bản thân hơn.

Mẹ tôi đã dạy cho tôi nhiều thứ, cuộc hôn nhân không mấy êm đềm của bà cũng dạy cho tôi nhiều thứ. Dù vậy thì cả tôi và mẹ tôi đêu cho rằng điều đó không quá tồi tệ. Khi thứ mà ta nhận được lại khiến ta thanh thản và hạnh phúc hơn về sau này.

Cảm ơn mẹ!

Mông lung nhất là tình yêu

Mông lung vì trên đời này chẳng có gì là chắc chắn, đặc biệt là tình yêu

Nên ta cũng chẳng mong người sẽ hứa hẹn, thề thốt để yên lòng ta phút chốc, tức thời. Chỉ biết rằng còn an yên bên nhau ngày nào thì trân trọng và gìn giữ khoảnh khắc ngày đó.

Còn thương nhau ngày nào thì đừng để sự dối trá, phản bội chen ngang. Hãy dùng hết tất cả những gì mình có, dốc cạn ra để yêu một cách trọn vẹn và chân thành.

Người xứng đáng sẽ ở lại, người không xứng sẽ “bị” ra đi.

Sau những ngày tháng vụ vỡ niềm tin bởi những gì người mang đến, ta lại nhẫn nại ở lại bên người để hàn gắn yêu thương, cặm cụi nhặt nhạnh mọi mảnh vỡ để chắp vá.

Mông lung vì trên đời này chẳng có gì là chắc chắn, đặc biệt là tình yêu

Mông lung vì trên đời này chẳng có gì là chắc chắn, đặc biệt là tình yêu

Nhặt đến đâu, đau đến đấy. Ngoài những vết sẹo trong tim, còn có cả những vết xước trên tay, những giọt nước mắt ấm má.

Sau những ngày tháng sống trong dối trá, ta hoang hoải trôi trong hư vô như đang kiếm tìm một sự bấu víu, nương tựa. Mặc dù người trở lại bên ta, dùng trái tim đôi phần nguội lạnh để sưởi ấm tiếp, xoa dịu đi, và hàn gắn lại những tổn thương người mang đến, những nỗi đau mà ta phải chịu đựng.

Mông lung vì trên đời này chẳng có gì là chắc chắn

Mông lung vì trên đời này chẳng có gì là chắc chắn

Sau những sự cố gắng của cả hai, người bù đắp, ta vén vun, là sự đồng lòng cùng nắm tay đi tiếp, cùng tha thứ và bao dung, cùng chấp nhận và quên lãng.

Thì người, người học được cách biết trân trọng những thứ mình đang có, những ai đang ở bên cạnh người. Người biết sợ những vô tình làm tổn thương đến ta, sợ ta sẽ lại buồn và thất vọng.

Người vẫn hy vọng và cố gắng để lấy lại được niềm tin ở ta, và mong ta sẽ bao dung và quên đi tất cả. Còn ta, ta luôn mong chờ động thái tích cực từ người vì ta chưa bao giờ ngừng hy vọng ở người, chưa bao giờ muốn buông xuôi, chưa bao giờ thôi mong muốn ta có thể tin tưởng vào người một cách tuyệt đối và vô điều kiện.

Mông lung vì trên đời này chẳng có gì là chắc chắn, đặc biệt là tình yêu

Mông lung vì trên đời này chẳng có gì là chắc chắn, đặc biệt là tình yêu

Xong, sau tất cả ta ngộ ra rằng trên đời chẳng có cái gì là chắc chắn và mãi mãi cả, nhất là tình yêu. Nên ta cũng chẳng mong người sẽ hứa hẹn, thề thốt để yên lòng ta phút chốc, tức thời. Chỉ biết rằng còn an yên bên nhau ngày nào thì trân trọng và gìn giữ khoảnh khắc ngày đó.

Còn thương nhau ngày nào thì đừng để sự dối trá, phản bội chen ngang. Hãy dùng hết tất cả những gì mình có, dốc cạn ra để yêu một cách trọn vẹn và chân thành. Người xứng đáng sẽ ở lại, người không xứng sẽ “bị” ra đi.

Rồi có những buổi sáng yên bình, ta vẫn sợ hãi rằng chẳng biết đâu sau hôm nay tay còn nắm bàn tay, chân còn muốn bước chung trên một con đường? Rồi liệu người có bỏ mặc ta sau tất cả những gì cùng trải qua để đi tìm cho mình một bình yên mới?.

Mông lung một tình yêu

Mông lung một tình yêu

Ừ thì vẫn biết có gì là mãi mãi đâu, nhưng dẫu sao người vẫn đang là điều ta trân quý đến từng hơi thở. Nên sợ hãi cũng là điều dĩ nhiên.

Chỉ mong rằng sau tất cả, hãy coi đó là cơ hội cuối cùng dành cho nhau, hãy yêu và sống sao cho xứng đáng với nhau, với tình yêu mà người kia dành cho mình.

Người cũng vậy, ta cũng thế!. Hãy biết ơn đời đã dạy cho chúng ta một bài học để sau này dù có gặp phải, cũng đừng đưa ra những đáp án sai. Đừng khiến nhau đau lòng và niềm tin suy sụp.

Ta quên rồi, người day dứt mãi làm chi?.

Thanh xuân của tôi

Tuổi trẻ rồi cũng sẽ đi qua, ai nhớ ai quên rồi cũng thành dĩ vãng

“Lòng người giờ giá băng hơn mùa đông

Những ân tình xưa xem như bằng không

Lạnh lùng mình bước qua như người dưng

Chúng ta giờ đây chỉ là 1 chuyện đã từng” (*)

Gửi người nơi phía cũ, đoạn đường ngày xưa, quán quen ngày trước còn đó mà người giờ đã khuất mặt khuất mày biết tìm đâu để thấy, biết tìm đâu để nắm trong tay những ngày chúng mình còn trẻ?

Chúng ta, mỗi người ai cũng sẽ có một thời thanh xuân gắn liền với một bóng hình nào đó.

Đó có thể không phải một người quá hoàn hảo, đó có thể không phải người yêu thương chúng ta hết lòng, đó có thể không phải người cùng chúng ta đi tiếp đoạn đường về sau, đó có thể là một người đến cả tình cảm của chúng ta dành cho họ cũng không biết, nhưng vẫn có thể gọi họ là thanh xuân đã từng của mình.

Chuyện tình cảm, vốn dĩ đừng bao giờ đòi hỏi sự công bằng. Bạn có yêu người ta bao nhiêu thi chưa chắc đã được yêu lại nhiều như vậy, đó là điều chúng ta vẫn luôn nhắc nhớ bản thân khi trót không may dang dở một đoạn tình.

Tuổi thanh xuân vội vã

Tuổi thanh xuân vội vã

Nhưng vẫn phải nói với người một tiếng cảm ơn, vì nhờ có họ mà thanh xuân và tuổi trẻ của chúng ta không quanh đi quẩn lại giữa những tẻ nhạt đời thường.

Thật sự, đến một thời điểm nào đó, bạn sẽ dễ dàng nhận ra, cái gì là của mình thì sẽ là của mình, không phải của mình thì dù có níu kéo, có giữ gìn rồi cũng bỗng chốc hóa hư không.

Nếu chúng ta có duyên, đi hết một vòng tròn rồi cũng sẽ có ngày gặp lại, những người thương nhau sẽ trở về bên nhau.

Nhưng không phải ai trong chúng ta cũng có được kết cục viên mãn đó, khi phải vất vả đi qua thanh xuân với một hình bóng rõ nét nhưng hạnh phúc không vẹn tròn. Ngày chúng ta buông bỏ tình yêu đó, rời tay để người đi về một bến bờ khác, bầu trời thanh xuân bỗng hóa một màu đau lòng.

Ngày ai đó bỏ đi, tim bỗng chậm đi một nhịp, lòng hoang hoải thiếu vắng đi một điều gì ngỡ rất thân quen. Kí ức rồi cũng sẽ có ngày vơi cạn, còn nỗi đau thì đến bao giờ?

Nhưng tuổi trẻ của chúng mình rồi cũng sẽ qua mau, ai nhớ ai quên rồi cũng sẽ thành dĩ vãng. Rồi cũng sẽ đến một ngày chạm mặt nhau trên phố, ta và người chẳng nói được câu nào với nhau, chỉ có thể nhìn nhau bằng ánh mắt của những người-từng-quen-biết rồi rẽ về hai hướng ngược chiều. Chúng ta ngược chiều nhớ, ngược chiều thương đi tìm những giấc mơ xa lạ không có bóng hình của người kia.

Thanh xuân rồi cũng đi mất, ước mơ chưa chắc đã hoàn thành, tình yêu đôi khi không thể có kết cục viên mãn. Nhưng những gì chúng mình đã từng có cùng nhau sẽ mãi là vết khắc in hằn trong kí ức. Xin cảm ơn người, vì những khoảnh khắc trong lành, đẹp như pha lê giữa trời thanh xuân ngày đó…

———————————————–
Tác giả: DP Julli – Guu
Thực hiện: Yo Le – RadioMe – Nối dài yêu thương